Chiều đi lạc

 

Tay em mười ngón lùa trên tóc
Nguyệt bỗng ngẩn ngơ chẳng phải rằm
Nghìn năm lạc gót chiều chưa cũ
Sương khói mơ hồ nhoi nhói đau

Tay em níu lại mùa thu ấy
Tìm chút hanh hao,  phố bỗng gầy
Chiều phai đếm gót người cô lữ
Tay gõ nhịp đàn mơ cố nhân

Tay em dệt mộng chiều rơi rụng
Sợi nhớ ngập ngừng khóc sợi thương
Tóc mây giữ lấy xuân thì ấy
Ta bỗng ngây ngô tháng với ngày

Tay đan lùa tóc chiều đi lạc
Nắng mãi đi hoang gió núi hờn
Cơn ngâu da diết chiều sao lạnh
Mưa khóc cho đời… em ướt mi.

Quốc Dũng – Đà Lạt 20/08/16

Mùa Thu Vàng

Ừ… ta biết mùa thu vàng hoa cúc
Thu vẫn vàng như thế phải không em?
Ta chẳng hiểu vì sao yêu màu ấy
Lâu lắm rồi từ thưở chửa gặp em

Ta chẳng nhớ thu sang khi hạ chết
Thời gian nào có nghĩa gì đâu
Ta chỉ biết yêu hoa vàng da diết
Yêu sắc vàng yêu cả một trời thu

Sao lại yêu màu hoa vàng đến thế
Chăn gối vàng, vàng cả tình mơ
Ta yêu lắm hoa hồng vàng đài các
Gai kiêu sa đâm rỉ máu tình buồn

Dã quỳ cũng vàng như cúc đấy em
Hoa quỳ nở là mùa thu đi mất
Chợt giật mình bây giờ là tháng tám
Có lẽ nào …  thu sắp bỏ ta đi?

Đà Lạt 22/08/16

Thạch thảo buồn

Tháng tám mưa buồn quên nỗi nhớ
Ta lại quay về phía chẳng còn em
Mưa có ướt chút tình qua vội
Tay đan tay níu chút mộng hờ

Tháng tám ơ hờ qua phố vắng
Vài cơn ngâu ướt đẵm tình xa
Em tôi chắc không còn khóc nữa
Có lẽ em quên phố núi rồi

Tháng tám giận hờn quên chăn gối
Lệ tình rơi trên phím tơ chùng
Em cứ yên bình nơi xứ lạ
Vừa hẹn hò đã vội chia ly

Tháng tám đi qua không níu lại
Giữ mà chi những chuỗi ngày buồn
Thạch thảo giờ bây giờ không tím nữa
Khóc làm gì em của tôi ơi!

Quốc Dũng , Đà Lạt một sáng mưa bay 19/08/16

Tháng tám mưa gầy

Tháng tám mưa gầy không đủ ướt
Em tôi về lỡ giấc chiêm bao
Ta lang thang mưa chiều nắng nhạt
Giọt mưa buồn nhòe ướt trang thơ

Bất chợt nhìn mưa nơi phố xa
Ta cô đơn giữa hàng trăm ánh mắt
Chân liêu xiêu nhìn hồn đi lạc
Ta là ai giữa quán trọ đời

Tháng tám buồn em có biết chăng
Mộ t mình ta phiêu du xứ lạ
Thôi  về đi cô đơn núi vắng
Ta ngược đường ngược cả cơn mê

Tháng tám mưa gầy lòng nhẹ bẫng
Em vô tình đi thoáng qua nhau
Đến rồi đi cớ chi trăn trở
Mưa vụng về rũ ướt tình si

Tháng tám xa người,quen bỗng lạ
Ta lạc loài phiêu lãng rong chơi
Tháng tám mưa gầy rơi nỗi nhớ
Ta xa người quay trở lại sơn khê…

7/8/16 ( Sài Gòn một đêm không ngủ)

Không Đề

Lặng Lẽ

Em lặng lẽ một mình nơi quán vắng
Tay buông lơi níu nốt nhạc buồn
Không có nắng mờ che sương khói
Em đi rồi, quán vắng hơn xưa.

Màu Mắt

Cánh hoa tím lững lờ trong nước
Chút mơ màng trong mắt em nâu
Ơ lạ nhỉ? rượu sao như màu mắt
Nhạc ru lòng bỗng thóang như say.

Suối Tóc

Em vội vã trốn tìm trong ký ức
Gánh nến hồng đốt cháy đam mê
Chút suy tư có còn vương suối tóc
Vai em gầy nặng gánh cô đơn.

Mưa

Mưa bất chợt về qua phố núi
Em đi rồi có kịp tránh cơn giông
Em đi nhanh nhé mưa rồi đấy
Đỉnh Lang Biang giăng mắc mây mù.

Vội

Vội làm chi để tóc chia đôi
Em một nữa, người bên kia một nữa
Em gánh nến đi đốt tình dang dỡ
Chân vụng về đẫm ướt tương tư.12992278_495011110708129_263285633_n

Tự Bạch

Một chút vinh hoa có nghĩa gì
Ở thuê quán trọ có hề chi
Rượu mua từng xị đời say khướt
Sách cũ vài bồ cũng đủ xem

Nhân ngãi, nhân tình dăm bảy cô
Cũ đi mới đến chẳng xô bồ
Thích đời lãng tử xin mời đến
Nếu chán cảnh nghèo em cứ đi

Đôi lúc tiền nhà không đủ trả
Mì gói bẻ đôi đỡ đói lòng
Bằng hữu phương xa lâu ngày ghé
Rượu nhạt đôi vò ta cứ say

Dã Quỳ, Cẩm Chướng nhoẻn nụ cười
Hồng, Lan, Cúc, Huệ đã vầy duyên
Tường Vi, Thạch Thảo say hạnh phúc
Quán trọ một mình ta lãng du…
14/07/2016IMG_0154
Quốc Dũng

Đong Đưa

Này tình nhân sao không khép cửa
Nên tình hờ có lối chen chân
Em về gom hết tình xưa lại
Quẳng cho đời một kiếp đa đoan

Em nhủ lòng phận kiếp bèo trôi
Duyên số ư? trời cao đã định
Em vởn vơ đong đưa xứ lạ
Sao chẳng tìm đường đến bến trong

Tình nhân ơi ta đi biệt xứ
Hay ngồi nhìn tình ấy rêu phong
Em về cởi áo nhìn nhan sắc
Liệu có tàn phai năm tháng hờn

Này tình nhân có về khép cửa
Lệ buồn rơi cạn chén thêm sầu
Em đi chớ để tình rơi rụng
Cơn lũ tình sao cứ đong đưa

Đà Lạt một chiều tháng bảy 2016

Thơ tàn

Tôi không muốn khơi lại nỗi đau
Nhưng lại nhắc em khi có người hỏi đến
Lãng tử coi khinh những điều phù phiếm
Nhưng sao em cứ mải miết đi tìm

Em không còn viết những câu thơ
Là đã chết trong tôi rồi đấy
Tôi yêu em, yêu hồn thơ lãng đãng
Chẳng mơ gì nơi ấy xa hoa

Rồi một ngày em thực sự quên tôi
Tôi vẫn viết về em như đã viết
Người đến sau đừng lục tung quá khứ
Ai lại ghen với câu chữ bao giờ

Cuộc tình buồn dang dỡ câu thơ
Em xóa hết những gì ta vun đắp
Em vội vã hay là em ngộ nhận
Thơ tàn rồi tình ấy cũng tan theo…

Trăng vàng

Xưa có người mang trăng đi bán
Ta hào phóng hơn mang tặng chẳng ai cần
Con gái bây giờ chẳng thích ngắm trăng
Chỉ thích mảnh trăng vàng đeo trên cổ

Trăng rằm, mười lăm sao đẹp thế
Xin tặng em… nhận lấy đi mà
Không nhận đâu,trăng mười tám đi anh
Em nhớ anh sẽ đeo hoài trên cổ

Trăng hai bốn tình em sâu thẳm
Óng ánh vàng ,cổ ba ngấn thêm xinh
Ta chỉ có ánh trăng rằm em chẳng lấy
Trăng vàng ư? biết kiếm nơi nào

Ta thơ thẩn ngắm trăng rơi sau núi
Em buồn thiu mắt ướt thay màu
Đêm dần sang, trăng mờ trong sương khói
Trăng đi mất rồi em cũng…. như trăng

Các Anh Về

Các anh về với đất mẹ thật rồi
Bao người vợ dải khăn sô quấn vội
Đàn trẻ thơ chờ mong bố mãi
Nước mắt rơi mà chưa hiểu vì sao?

Tháng sáu về cơn áp thấp đi qua
Tìm đồng đội trên chuyến bay định mệnh
Anh nằm xuống trong lòng biển rộng
Nỗi đau này đâu phải của riêng ai

Các anh về đất nước vinh danh
Trong nghiệt ngã đàn chim trời sa cánh
Các anh là đại bàng đất Việt
Sá chi loài chim điểu phương xa

Các anh về yên nghỉ nấm mồ xanh
Biển vẫn xanh như màu xanh áo trận
Dải  tang trắng trên mái đầu con trẻ
Đến khi nào trắng được nỗi đau chung

Quốc Dũng
29/06/2016