Hôm ấy, bây giờ

Lúc tôi nhập ngũ em còn nhỏ
Tóc mới ngang vai chẳng mấy dài
Giờ trong đôi mắt người con gái
Đã có bâng khuâng một nét nhìn.

Cất đáy ba lô một tấm hình
Nên khi về phép thoáng ngạc nhiên
Nhớ em ngồi khóc lần đưa tiễn
Hôm ấy, bây giờ đâu đã xa.

Ba năm nhận được phép thăm nhà
Dáng em vừa thoáng nhận chưa ra
Tóc em dài quá mùi hương sả
Áo bà ba trắng thắm hương quê.

Chẳng nói điều chi e ấp chăng?
Không đâu vội lắm chút duyên lành
Mai lên điểm tựa nhìn nhân ảnh
Sẽ nhận ra là ta đã thương…

Những Cánh Thư

Chiến dịch dài biên giới xa xôi
Mong thư em sau từng trận đánh
Giữa cơn khát mùa khô rừng khộp
Mơ mắt em màu nước trong veo

Mấy năm rồi nỗi nhớ mang theo
Có  những lúc nhớ thành cơn khát
Nhớ em như chưa từng được nhớ
Trưa mùa hè chợt khát dòng sông

Thư gửi về em nhận được không?
Mong tin em tháng ngày xa quá
Chắc em giận vì anh hẹn mãi
Chả lẽ vô tình chẳng biết cho anh

Mong thư em dù thư trách móc
Em hiểu gì… người lính biên cương
Tình chỉ biết gửi vào trang giấy
Đợi chờ từng cánh nhỏ thư xa

Thư của em đóng thành tập nhỏ
Tôi dành riêng một góc ba lô
Tình em đấy theo tôi năm tháng
Nỗi nhớ dài,tập giấy dày thêm

Nỗi nhớ ấy đầy hơn theo chân bước
Vẫn mong thư sau đợt  hành quân
Những vui buồn cùng với  gian truân
Tôi viết lại gửi về em nơi ấy…

Mondulkiri mùa khô….

Quay tơ

Cơn mưa ập đến bất ngờ
Vì mưa nên vẫn đứng chờ em thôi
Nào hay em đã đi rồi
Đi qua xóm nhỏ em về nương dâu
Chờ em để nói một câu
Cớ sao em vội, xa càng thêm xa
Mong em chờ mãi – hay là
Vì mưa em phải ở nhà xe tơ
Trong mưa tiếng lụa xe đều
Nơi đây mưa vẫn rơi đều xa quay
Mong em nhưng chẳng gặp ngay
Anh về lại nhớ em ngồi quay tơ
Yêu em tự thuở bao giờ
Mà chưa nói được …
Nên tình bâng khuâng

Học trò lính

 

Cũng tên gọi giảng đường như thuở trước
Có bảng đen,phấn trắng học trò
Vẫn thường sọan đề cương hay giáo án
Nhưng học trò chỉ mỗi sắc áo xanh

Học trò đấy nhưng bình văn chẳng biết
Bài tóan hình quên hết chẳng làm xong
Phép nhân chia đôi lúc cũng tính nhầm
Ơ lạ nhỉ ? học trò sao đến thế !

Cũng tính tóan : thời gian,sin,vận tốc
Ngồi cộng trừ tẩy xóa nhân chia
Tôi cắn bút em đừng trêu đấy nhé
Đáp số này chẳng có tiếng cười đâu

Những phép tính trở thành muôn tiếng nổ
Nhận điểm mười khi đường đạn vào bia
Học trò lính nên bài làm chỉ thế
Hỏi làm gì cô bé của tôi ơi

Em đừng hỏi tôi học gì nữa nhé
Lính học bài sẽ khác với ngày xưa
Rời giảng đường không đón chẳng đưa
Không ai đợi ngập ngừng nơi góc lớp

Em đừng hỏi tôi học gì nữa nhé
Giảng đường này không nhận nữ sinh đâu
Đừng vì thế mà buồn nghe cô bé
Nếu là thầy tôi  nhận chỉ riêng em

Tôi đến lớp nhường em phần nửa ghế
Mỗi một ngày em vẫn có quanh tôi …

Yêu màu áo xanh

Một chiếc ba lô, khẩu súng trường
Tim còn rất trẻ chẳng tơ vương
Chưa yêu chẳng biết câu hò hẹn
Rong ruổi thong dong lấm bụi đường
Miệt mài ngày tháng ở biên cương
Ba năm về lại với phố phường
Nhớ sao nhớ quá chiều biên giới
Ta đã yêu rồi, yêu áo xanh.

at 05/17/2011 07:48 am commentChào chú! Chúc chú ngày mới tốt lành! Cháu đang học và làm ở trong Tp.HCM cơ, Quê cháu ở Ninh Bình. Bố cháu trước đây công tác ở Quân Đoàn 1, giờ thì nghỉ hưu được 4 năm rồi… Chú đang công tác ở đơn vị nào thế ạ?
Langbiang at 05/17/2011 08:00 am reply
Chào cháu, chú bây giờ cũng về rồi, trước chú ở quân khu 5,viết blog này để hồi tưởng lại mình đã có một thời như thế.
Pe_ngoc at 05/16/2011 02:18 pm comment
cháu cũng yêu màu áo lính, yêu người lính…chú làm cháu nhớ ”người lính” của cháu quá
at 05/12/2011 04:54 pm comment
Xem Blog của chú, Cháu thấy nhớ nhà, nhớ bố vì năm xưa bố cháu cũng là người lính,  hình dung ra được  bộ trang phục bố mang trên mình, đôi dép bố đi, cái ba lô bố đeo….  Chúc chú luôn hạnh phúc …
Langbiang at 05/14/2011 02:30 pm reply
Cảm ơn cháu nhé, thế cháu đang đi học xa nhà à,thế bố cháu về hưu rồi hay còn trong quân ngũ.
lina at 05/11/2011 03:20 pm comment
thơ hay lắm chú ạ @-@

Chiếc lá bạch đàn

 

Tôi viết tên em trên lá bạch đàn
Trong giờ chiến thuật
Dép lốp sút quai, chạy trên đồi sỏi
Cúi xuống luồn, nhân tiện nhặt lá rơi
Cầm chiếc lá trên tay
Bổng nhớ em da diết …
Vì sao ? Ai biết!
Tôi dùng mũi gai xương rồng
Chấm trên chiếc lá
Những dấu chấm vu vơ
Dấu chấm hóa thành tên em
Vì sao? Ai biết!
Tôi đâu muốn nhớ em
Trong giờ chiến thuật
Nắng cháy da, mồ hôi đẫm áo
Dép đứt rồi, chân không cày trên đá sỏi
Vượt qua đồi, hoa mắt nhìn cỏ ngỡ là hoa
Nhìn bạch đàn ngỡ rừng thông Đà Lạt
Dưới gốc bạch đàn không là lô cốt quân xanh
Tôi cứ ngỡ là hàng ghế đá công viên
Ngẩn ngơ …
Còi nỗi lên…và rồi tôi bị phạt
Ôi! Bốn mươi, bốn lăm, năm mươi, năm bảy
Điểm cao bỗng cao hơn như trong huyền thọai
Tôi phải vượt qua bốn ngọn đồi
Dưới nắng trưa … gió lùa khô khốc
Ôi những điểm cao, đáng yêu hay đáng sợ
Tôi đâu muốn tập bài sai quy định
Để đồng đội cười trêu
Khi tôi … ngồi thở dưới gốc bạch đàn
Tôi đâu muốn nhớ đến em trong giờ chiến thuật
Nhưng chiếc lá bạch đàn còn đây
Những dấu chấm và tên người con gái
Là bằng chứng nói lên
Tôi đã nhớ đến em trên thao trường cháy nắng
Chiếc lá bạch đàn và tên người con gái
Đã nói lên tất cả
Tôi nhớ em …
Vì sao? Ai biết!

PS:  ( viết trên đồi 40,Hòa Cầm, Đà Nẵng)

 

Mưa đầu mùa

Mưa thật rồi đấy nhé!
Chẳng  còn mơ bà tiên
Mang suối nước thật hiền
Về trong cơn lả khát

Xem kìa con suối cát
Đang vặn mình trong mưa
Mưa đã đủ nhiều chưa?
Rừng khộp im chả nói

Lính reo hò hét gọi
Chẳng vội lấy ni lông
Như cây lúa ngòai đồng
Ngã mình ra đón nước

Cơn mưa không báo trước
Tăng cất đáy ba lô
Nên ướt rồi lại khô
Mưa đầu mùa thế đấy

Rừng cựa mình thức dậy
Lính quên ngủ vì mừng
Mong đợi mãi vô chừng
Bây giờ mưa đến thật

Khẽ đưa tay vuốt mặt
Căng vội chiếc lều con
Vừa xong trời lại ráo
Đứng ngẫn người trông theo

Đò đã sang bờ

 

 
Có người không thèm nói tên sông
Dù tôi đã rất nhiều lần gạn hỏi
Ơ lạ nhỉ ? vì sao em không nói
Con sông này có phải của riêng ai

Không riêng …nhưng mà chẳng nói đâu
Ai bảo anh trêu em mắc cỡ
Em nói rồi chắc gì anh đã nhớ
Chỉ một lần qua, cứ hỏi tên sông

Hỏi một lần thôi có nói không ?
Cô không nói tôi giận nhiều lắm đó
Cô bé cười đồng tiền in lúm nhỏ
Cớ sao anh chẳng hỏi tên người…

Một phút đợi đò nào phải để làm quen
Cô chẳng hiểu giùm tôi là người lính
Dòng sông đó trôi lặng yên trầm tĩnh
Mới thóang nhìn nào đã hiểu gì đâu

Đò đã sang bờ tôi phải đi thôi
Ghét cô rồi cứ cườihoài chẳng nói
Tôi vội đi còn gì đâu để hỏi
Đò sang bờ cô bé ngóng trông theo
Và dòng sông vẫn thế, nước trong veo…..

LC-Langbiang at 08/30/2012 05:58 pm comment:
Dòng sông đó trôi lặng yên trầm tĩnh Mới thóang nhìn nào đã hiểu gì đâu Mới thoáng nhìn sao biết sóng dưới đáy sông?

kim at 10/05/2010 10:51 pm comment:
Thơ hay thật đó!

Phan Phan at 10/05/2010 10:04 pm comment:
” Người hỏi tên chi con sông cũ Đò ngang đã có bóng hoa nằm…”                                              (BlogFireFly)

Langbiang at 10/10/2010 10:06 am reply:
Hỏi rồi mà người ta có chịu nói đâu? vài chục năm rồi nhớ lại vẫn không biết con sông mình đã qua tên gì, chỉ nhớ là ở một huyện của Đà nẵng thôi bạn à.

Chiều Pu prăng

Em mang cho anh chút nồng nàn ở phố
Dẫu vội vàng cũng đủ ấm trong nhau
Pu prăng  chiều  nắng vàng lấp lánh
Có phải vì em đến bên anh

Anh cứ vững vàng gìn giữ biên cương
Em đã đến rồi đi nhưng sẽ đợi
Những khỏang rừng xôn xao trong gió
Giờ vỡ òa nỗi nhớ trong em

Nắng gió phai màu vai áo phong sương
Ngày biên giới dường như ngắn lại
Rừng mênh mang trải dài ngút mắt
Em ngỡ ngàng tìm dấu chân anh

Một chút tình ta giữ cho nhau
Em giữ mãi nhành sim anh tặng
Chiều Pu prăng tím màu nhung nhớ
Chút nồng nàn có đủ ấm không anh?
Tặng các CB,CS đồn Biên phòng Pu prăng.Đăknông

Gửi về em

 

Gửi cho em những dòng thơ tươi trẻ
Cả hồn anh thắm thiết nỗi vui chung
Nơi biên cương sương trắng muôn trùng
Xuân đến đấy mùa xuân vui bất tận

Gửi tặng em hồn thơ xuân tha thiết
Dãi đường biên cây lá mới đâm chồi
Xuân đã về phố núi xa xôi
Em hiểu chăng bao điều anh muốn nói

Gửi về em những dòng thơ thăm hỏi
Thăm những nương dâu, ruộng lúa,đồi trà
Xuân lại về tươi trẻ khúc hoan ca
Cánh hoa mai hồng tươi vui đón nắng

Gửi đến em những ý thơ dịu lặng
Gửi tình anh sâu kín những vần câu
Em có bâng khuâng… bối rối cuối đầu
Khi chợt thấy tình anh qua trang giấy.

Mùa Xuân Mondulkiri

 
Hieu at 06/09/2011 08:19 pm comment
Cháu đã gửi cho chú bài thơ đã làm, cháu không phải là một nhà thơ. Cháu chỉ viết những cảm xúc rất thật và giản dị thôi. Cháu rất yêu màu xanh áo lính. Cháu hi vọng được chú góp ý cho bài thơ của cháu.

meo at 05/18/2011 08:26 pm comment
Tặng chú: Đời lính khổ trăm đường trăm ngả sống xa nhà xa cả những yêu thương biết sao được vì quê hương gắng sức cố kiên cường vì hạnh phúc mọi nhà

meo at 05/18/2011 08:17 pm comment
hihi Thơ của chú hay vậy ta, cháu cũng rất thích màu xanh áo lính lắm, nhưng rất sợ làm vợ của lính hiiiiiiiiii

Hieu at 05/17/2011 08:27 pm comment
Đọc bài thơ của chú cháu lại nhớ lại những vần thơ cháu viết về người lính khi cháu công tác ở vùng biên giới xa xôi. Khi ấy cháu cũng đã từng làm thơ tặng một người cháu yêu nhưng bây giờ người ấy đã đi xa rồi. Những vần thơ này làm cháu lại thấy chạnh lòng.

Langbiang at 05/17/2011 09:59 pm reply
Thế cháu có thể gửi bài thơ ấy cho chú đọc được không? xem thử chú cháu có cùng tâm trạng không? mai chú sẽ post 1 bài nhưng sẽ làm 1 thiếu nữ nhớ về người lính, cháu xem thử nhé.