Yêu màu áo xanh

Một chiếc ba lô, khẩu súng trường
Tim còn rất trẻ chẳng tơ vương
Chưa yêu chẳng biết câu hò hẹn
Rong ruổi thong dong lấm bụi đường
Miệt mài ngày tháng ở biên cương
Ba năm về lại với phố phường
Nhớ sao nhớ quá chiều biên giới
Ta đã yêu rồi, yêu áo xanh.

at 05/17/2011 07:48 am commentChào chú! Chúc chú ngày mới tốt lành! Cháu đang học và làm ở trong Tp.HCM cơ, Quê cháu ở Ninh Bình. Bố cháu trước đây công tác ở Quân Đoàn 1, giờ thì nghỉ hưu được 4 năm rồi… Chú đang công tác ở đơn vị nào thế ạ?
Langbiang at 05/17/2011 08:00 am reply
Chào cháu, chú bây giờ cũng về rồi, trước chú ở quân khu 5,viết blog này để hồi tưởng lại mình đã có một thời như thế.
Pe_ngoc at 05/16/2011 02:18 pm comment
cháu cũng yêu màu áo lính, yêu người lính…chú làm cháu nhớ ”người lính” của cháu quá
at 05/12/2011 04:54 pm comment
Xem Blog của chú, Cháu thấy nhớ nhà, nhớ bố vì năm xưa bố cháu cũng là người lính,  hình dung ra được  bộ trang phục bố mang trên mình, đôi dép bố đi, cái ba lô bố đeo….  Chúc chú luôn hạnh phúc …
Langbiang at 05/14/2011 02:30 pm reply
Cảm ơn cháu nhé, thế cháu đang đi học xa nhà à,thế bố cháu về hưu rồi hay còn trong quân ngũ.
lina at 05/11/2011 03:20 pm comment
thơ hay lắm chú ạ @-@

Chiếc lá bạch đàn

 

Tôi viết tên em trên lá bạch đàn
Trong giờ chiến thuật
Dép lốp sút quai, chạy trên đồi sỏi
Cúi xuống luồn, nhân tiện nhặt lá rơi
Cầm chiếc lá trên tay
Bổng nhớ em da diết …
Vì sao ? Ai biết!
Tôi dùng mũi gai xương rồng
Chấm trên chiếc lá
Những dấu chấm vu vơ
Dấu chấm hóa thành tên em
Vì sao? Ai biết!
Tôi đâu muốn nhớ em
Trong giờ chiến thuật
Nắng cháy da, mồ hôi đẫm áo
Dép đứt rồi, chân không cày trên đá sỏi
Vượt qua đồi, hoa mắt nhìn cỏ ngỡ là hoa
Nhìn bạch đàn ngỡ rừng thông Đà Lạt
Dưới gốc bạch đàn không là lô cốt quân xanh
Tôi cứ ngỡ là hàng ghế đá công viên
Ngẩn ngơ …
Còi nỗi lên…và rồi tôi bị phạt
Ôi! Bốn mươi, bốn lăm, năm mươi, năm bảy
Điểm cao bỗng cao hơn như trong huyền thọai
Tôi phải vượt qua bốn ngọn đồi
Dưới nắng trưa … gió lùa khô khốc
Ôi những điểm cao, đáng yêu hay đáng sợ
Tôi đâu muốn tập bài sai quy định
Để đồng đội cười trêu
Khi tôi … ngồi thở dưới gốc bạch đàn
Tôi đâu muốn nhớ đến em trong giờ chiến thuật
Nhưng chiếc lá bạch đàn còn đây
Những dấu chấm và tên người con gái
Là bằng chứng nói lên
Tôi đã nhớ đến em trên thao trường cháy nắng
Chiếc lá bạch đàn và tên người con gái
Đã nói lên tất cả
Tôi nhớ em …
Vì sao? Ai biết!

PS:  ( viết trên đồi 40,Hòa Cầm, Đà Nẵng)

 

Mưa đầu mùa

Mưa thật rồi đấy nhé!
Chẳng  còn mơ bà tiên
Mang suối nước thật hiền
Về trong cơn lả khát

Xem kìa con suối cát
Đang vặn mình trong mưa
Mưa đã đủ nhiều chưa?
Rừng khộp im chả nói

Lính reo hò hét gọi
Chẳng vội lấy ni lông
Như cây lúa ngòai đồng
Ngã mình ra đón nước

Cơn mưa không báo trước
Tăng cất đáy ba lô
Nên ướt rồi lại khô
Mưa đầu mùa thế đấy

Rừng cựa mình thức dậy
Lính quên ngủ vì mừng
Mong đợi mãi vô chừng
Bây giờ mưa đến thật

Khẽ đưa tay vuốt mặt
Căng vội chiếc lều con
Vừa xong trời lại ráo
Đứng ngẫn người trông theo

Đò đã sang bờ

 

 
Có người không thèm nói tên sông
Dù tôi đã rất nhiều lần gạn hỏi
Ơ lạ nhỉ ? vì sao em không nói
Con sông này có phải của riêng ai

Không riêng …nhưng mà chẳng nói đâu
Ai bảo anh trêu em mắc cỡ
Em nói rồi chắc gì anh đã nhớ
Chỉ một lần qua, cứ hỏi tên sông

Hỏi một lần thôi có nói không ?
Cô không nói tôi giận nhiều lắm đó
Cô bé cười đồng tiền in lúm nhỏ
Cớ sao anh chẳng hỏi tên người…

Một phút đợi đò nào phải để làm quen
Cô chẳng hiểu giùm tôi là người lính
Dòng sông đó trôi lặng yên trầm tĩnh
Mới thóang nhìn nào đã hiểu gì đâu

Đò đã sang bờ tôi phải đi thôi
Ghét cô rồi cứ cườihoài chẳng nói
Tôi vội đi còn gì đâu để hỏi
Đò sang bờ cô bé ngóng trông theo
Và dòng sông vẫn thế, nước trong veo…..

LC-Langbiang at 08/30/2012 05:58 pm comment:
Dòng sông đó trôi lặng yên trầm tĩnh Mới thóang nhìn nào đã hiểu gì đâu Mới thoáng nhìn sao biết sóng dưới đáy sông?

kim at 10/05/2010 10:51 pm comment:
Thơ hay thật đó!

Phan Phan at 10/05/2010 10:04 pm comment:
” Người hỏi tên chi con sông cũ Đò ngang đã có bóng hoa nằm…”                                              (BlogFireFly)

Langbiang at 10/10/2010 10:06 am reply:
Hỏi rồi mà người ta có chịu nói đâu? vài chục năm rồi nhớ lại vẫn không biết con sông mình đã qua tên gì, chỉ nhớ là ở một huyện của Đà nẵng thôi bạn à.

Chiều Pu prăng

Em mang cho anh chút nồng nàn ở phố
Dẫu vội vàng cũng đủ ấm trong nhau
Pu prăng  chiều  nắng vàng lấp lánh
Có phải vì em đến bên anh

Anh cứ vững vàng gìn giữ biên cương
Em đã đến rồi đi nhưng sẽ đợi
Những khỏang rừng xôn xao trong gió
Giờ vỡ òa nỗi nhớ trong em

Nắng gió phai màu vai áo phong sương
Ngày biên giới dường như ngắn lại
Rừng mênh mang trải dài ngút mắt
Em ngỡ ngàng tìm dấu chân anh

Một chút tình ta giữ cho nhau
Em giữ mãi nhành sim anh tặng
Chiều Pu prăng tím màu nhung nhớ
Chút nồng nàn có đủ ấm không anh?
Tặng các CB,CS đồn Biên phòng Pu prăng.Đăknông

Gửi về em

 

Gửi cho em những dòng thơ tươi trẻ
Cả hồn anh thắm thiết nỗi vui chung
Nơi biên cương sương trắng muôn trùng
Xuân đến đấy mùa xuân vui bất tận

Gửi tặng em hồn thơ xuân tha thiết
Dãi đường biên cây lá mới đâm chồi
Xuân đã về phố núi xa xôi
Em hiểu chăng bao điều anh muốn nói

Gửi về em những dòng thơ thăm hỏi
Thăm những nương dâu, ruộng lúa,đồi trà
Xuân lại về tươi trẻ khúc hoan ca
Cánh hoa mai hồng tươi vui đón nắng

Gửi đến em những ý thơ dịu lặng
Gửi tình anh sâu kín những vần câu
Em có bâng khuâng… bối rối cuối đầu
Khi chợt thấy tình anh qua trang giấy.

Mùa Xuân Mondulkiri

 
Hieu at 06/09/2011 08:19 pm comment
Cháu đã gửi cho chú bài thơ đã làm, cháu không phải là một nhà thơ. Cháu chỉ viết những cảm xúc rất thật và giản dị thôi. Cháu rất yêu màu xanh áo lính. Cháu hi vọng được chú góp ý cho bài thơ của cháu.

meo at 05/18/2011 08:26 pm comment
Tặng chú: Đời lính khổ trăm đường trăm ngả sống xa nhà xa cả những yêu thương biết sao được vì quê hương gắng sức cố kiên cường vì hạnh phúc mọi nhà

meo at 05/18/2011 08:17 pm comment
hihi Thơ của chú hay vậy ta, cháu cũng rất thích màu xanh áo lính lắm, nhưng rất sợ làm vợ của lính hiiiiiiiiii

Hieu at 05/17/2011 08:27 pm comment
Đọc bài thơ của chú cháu lại nhớ lại những vần thơ cháu viết về người lính khi cháu công tác ở vùng biên giới xa xôi. Khi ấy cháu cũng đã từng làm thơ tặng một người cháu yêu nhưng bây giờ người ấy đã đi xa rồi. Những vần thơ này làm cháu lại thấy chạnh lòng.

Langbiang at 05/17/2011 09:59 pm reply
Thế cháu có thể gửi bài thơ ấy cho chú đọc được không? xem thử chú cháu có cùng tâm trạng không? mai chú sẽ post 1 bài nhưng sẽ làm 1 thiếu nữ nhớ về người lính, cháu xem thử nhé.

Nhớ Anh

 

 

Em lên xe chiều tan ca thứ bảy
Vội vàng vì đường phố lắm người qua
Đọan về nhà thế đấy vẫn còn xa
Em chẳng vui  nên về nhà với mẹ
Ai biết được sẽ bảo em còn bé
Nhưng vì sao? anh chắc hiểu nhiều hơn
Thứ bảy về ,nỗi nhớ đến từng cơn
Khi bạn em chiều tan ca xuống phố
Vờ giận dỗi để người yêu xin lỗi
Ven bờ hồ in bóng những lứa đôi…

 

Bạn đi hết em vội về với mẹ
Đâu còn ai tâm sự cùng em
Anh chỉ về bằng những con tem
Xa thật đấy dài thêm nỗi nhớ
Anh chưa về từ dạo ấy đã lâu
Em biết chứ nơi rừng sâu giới tuyến
Những chuyến hành quân, bao mùa huấn luyện
Anh muốn về cũng chẳng được phải không
Biết vậy rồi nhưng em vẫn thầm mong
Anh bất chợt về khi em nhớ nhất
Em sẽ quên đi một ngày tất bật
Dành riêng cả ngày chủ nhật cho anh
Em sẽ ngắm hòai vai áo anh xanh
Như thấy cả sắc rừng trên tấm áo.

Ps: Những bài trước tôi viết về anh bộ đội nhớ quê hương, nhớ phố, nhớ bạn bè, nhớ người yêu…, bài này thử đổi ngược lại, tôi là một cô gái nhớ đến một anh lính nơi biên cương. Các bạn đọc xem thử có giống không nhé.Thân

hoaxuongrong at 06/01/2011 07:36 pm comment

Cháu rất yêu màu xanh áo lính, cảm ơn Bác cho bon cháu đọc những bài thơ hay về người lính.

Yeu thuong cuoc song at 05/28/2011 10:44 pm comment

bác ơi, người iu của cháu cũng là người lính xa nhà. Đọc thơ bác thấy 1 phần chúng cháu bác ạ

Langbiang at 06/01/2011 08:22 pm reply

Vậy thì cháu cũng nên làm thơ để tặng cho người yêu của mình đi, chắc là anh ấy sẽ vui lắm đó. Thân

bnbbiugb;ob at 05/28/2011 08:17 pm comment

Lau ban viec khong ghe tham blog cua anh. Hom nay vao that bat ngo, suc viet cua anh van con tot lam! Nhieu bai tho hay. Giong nhu cac ban tre noi: hay, moc mac, gan gui… Doc tho anh cam nhan ro cuoc song nguoi linh vay. Chuc anh luon manh khoe! 

Langbiang at 05/28/2011 09:28 pm reply

Có lẽ anh còn viết nhiều vì đó là đam mê của anh,dạo này không thấy bài viết mới của chú, chắc công tác nhiều hay sao? tuần sau anh và chú sẽ đối ẩm nhé! Thân

van at 05/26/2011 07:33 pm comment

tho bac lam hay qua, rat chan thanh va moc mac, chau co the lam quen vs bac duoc khong? chau moi la hoc sinh 12 thoi, nam nay thi TN, DH. tinh co online doc duoc tho cua bac. ghe tham blog cua chau nhe. chuc bac manh khoe, hanh phuc.

Langbiang at 05/29/2011 08:26 am reply

Làm quen được chứ, sao lại có thể, trong lĩnh vực đọc và viết không có sự phân biệt tuổi đâu cháu ạ, cháu mới học lớp 12, và 17,18 tuổi nhưng cháu viết hay thì chú vẫn tôn trọng chứ! Nick yahoo của chú thường online là :quocdung64e@yahoo.com

EM VAN MAI YEU ANH at 05/26/2011 03:48 pm comment

ba2i tho nay hay lam…doc xong lai thay nho…nho nhung mua xuan ben nguoi linh…chuc bac 1 ngay vui hp nhe..hihi

Nguyen Van at 05/25/2011 08:47 am comment

Một phần chất người Lính trong thơ.Nhưng vui nhất là thơ người Lính được tuổi trẻ hôm nay ngưỡng mộ. Chào anh Quốc Dũng

Langbiang at 05/25/2011 09:41 am reply

Chào bạn,đó là điều làm tôi bất ngờ đó, dạo sau này tôi chỉ viết thơ tình, nhưng không ngờ post tập thơ lính này lại được các bạn trẽ đón nhận, rất vui, rất bất ngờ…. thân

Nguyen Trinh at 05/23/2011 11:25 am comment

bac oi bac lam tho hay hat…bac hay tiep chia se cho tui chau doc voi nhe bac…

Lydaika at 05/21/2011 04:12 pm comment

bác ơi,thơ của bác hay quá,người yêu cháu cũng là lính,anh ấy đang bảo vệ tổ quốc ở trường xa bác àh.hi.thơ hay lắm bác àh.bác post nhiều bài vào nhé

ThanhThanh at 05/20/2011 03:27 pm comment

Bài thơ không chỉ có nhớ mà hình như còn ẩn lời nhắc nhở với anh lính biên cương .Cô gái cũng muốn có lúc được giận hơn vu vơ.Đọc thơ bác ai nghĩ bác đã 50 tuổi nhỉ? Những bài thơ ngập tràn cảm xúc với mơ mộng, yêu thương

An Hung at 05/19/2011 03:26 pm comment

bác viết thơ hay quá.không biết có phải nhà thơ ko.^^! ủng hộ bác lần nữa.

Langbiang at 05/19/2011 06:34 pm reply

cảm ơn cháu đã đọc và ủng hộ, nhà thơ, thi sỹ hay người làm thơ chỉ là những danh xưng thôi cháu à, quan trọng là mình viết có người đọc và cảm nhận được không thôi cháu à. Thân

Mợ Đẹp Gái at 05/19/2011 12:13 am comment

du` ko hiu? lem” nhung ckau thay hay  

sadluz at 05/18/2011 09:48 pm comment

hihi doc tho cua chu nhieu bai lam roi, bai nao cung moi la, may bai truoc con doc chi hieu mot phan, co bai nay hieu duoc nhieu hon duoc ti ti

Mai Thủy at 05/18/2011 04:31 pm comment

Một bài thơ rất hay rất chất lính! Chúc bạn luôn làm nhiều thơ về ngừơi lính thật hay!

Langbiang at 05/18/2011 09:46 pm reply

Cảm ơn bạn đã đọc và động viên,hy vọng là tôi vẫn giữ được đam mê để viết. Thân

Hanh at 05/18/2011 12:49 pm comment

dọc bài này thấy lòng nâng nâng!

Mùa Xuân của lính

Mùa Xuân của Lính

Category: Tổng hợp, Tag:
05/17/2011 07:49 am

Thơ xuân

 

Gửi tặng em những dòng thơ mới viết

Thơ ngỡ ngàng say sắc nắng hương xuân

Thơ của lính không hay em chớ trách

Giữa rừng già viết vội đón nàng xuân.

                                  

Vui xuân

 

Ba mươi bên bếp ngồi trong bánh

Đốt lửa đêm dài vui hát ca

Ấm êm câu hát đàn văng tiếng

So phím đàn ngân giọng đón nàng xuân.

                                   

Hương xuân

 

Bỡ ngỡ xôn xao gió thẹn thùng

Fisroin rừng vắng đượm hương xuân

Ngất ngây hưng phấn mừng xuân mới

Năm hết, đông tàn – vui đón xuân.

                              

  Đón xuân

 

Đón xuân về ta chẳng có hoa mai

Trên chốt vắng giao thừa mơ tiếng hát

Lá cuối đông rơi rụng đỏ góc rừng

Ta ngắm mãi tưởng chừng như xác pháo.

at 05/29/2011 10:20 am comment

chào chú. Chú viết thơ hay lắm.  Chúc chú luôn luôn vui vẻ để viết thêm nhiều bài Thơ hay.

Hoang Oanh at 05/25/2011 11:18 am comment

                                                                                                                                                                                                                                                                                                                Mến tặng chú Quốc Dũng một bình hoa để bàn,ngồi viết lách thật nhiều ý thơ….

Trung at 05/22/2011 07:05 pm comment

chao chu!chau cung la 1 nguoi linh,nhung ma chau chi la linh ben Cong An thoi.nhung ma chau vo tinh ghe vao doc tho cua chu chau mun lam 1 nguoi bo doi qua chu ak.chau chuc chu luon vui ve va chu viet dc nhieu bai tho hay hon nua.

at 05/20/2011 01:15 pm comment

chào bác!!thơ hay lắm ạ :D :D

Khoảng Trống Cuộc Đời at 05/20/2011 11:57 am comment

Cảm nhận về một thời đã qua của những người lính qua thơ anh thật đẹp . Cảm ơn những bài thơ của anh giúp tôi gửi tới cha mình những tình cảm yêu thương . Bố tôi cũng là một quân nhân đã nghỉ hưu đấy . chúc anh luôn có nhiều niềm vui trong cuộc sống

Thanh Thu at 05/18/2011 10:20 am comment

đọc thơ lính đậm chất dung dị mà đằm thắm biết bao. Sáng nay đến văm phòng bật máy tính nghe bài hát lúc còn thơ ngắm nhìn anh bộ đội, thấy ngôi sao sáng ngời con thích lắm mẹ ơi. nhớ anh bộ đội quá, anh đã rời xa tôi, rời xa tình yêu của tôi nhưng những lúc buồn nhất tôi vẫn khóc và thầm gọi tên anh. Vẫn mãi yêu anh bộ đội và yêu quý tất cả những ai đã và đang là bộ đội, gửi tới các anh lòng yêu mến ngưỡng mộ – các anh đang say sưa làm nhiệm vụ nhưng tâm hồn lại lãng mạn thanh cao đầm ấm biết bao.

Nguyễn thị Thu sương at 05/17/2011 03:00 pm comment

Thơ của chú thật hay. Cháu cũng thích đọc thơ và làm thơ lắm. Những bài thơ của chú dường như viết về những tâm sự của người lính. Cháu biết người lính cụ hồ ngày xưa vất vả và cũng hùng dũng lắm.  Sự Anh dũng của những người lính năm xưa đã đem đến sự bình yên của đất nước ngày hôm nay. Cháu kính trọng và luôn biết ơn họ. Cháu chúc chú luôn mạnh khỏe và mãi viết lên những vần thơ hay về người lính.

Langbiang at 05/17/2011 09:51 pm reply

Cảm ơn cháu, chú vẫn viết đều, những người lính trong chiến tranh có thể quên mình nhưng trong đời thường họ vẫn là những người bình thường,nếu thích thơ cháu có thể vào đọc thêm “thơ tình langbiang” cũng là của chú,để hiểu thêm đời thường của những người lính.

Bố Thằng Tý at 05/17/2011 01:04 pm comment

vậy gọi là anh Dũng rồi ! chúc viết tốt, sống ” qua ngày” tốt ! Thân !

Bố Thằng Tý at 05/17/2011 11:53 am comment

Không biết ông bạn bao tuổi để xưng hô, thôi gọi bạn cho nhanh ! Thơ hay đấy ! chúc 1 ngày vui vẻ !

Langbiang at 05/17/2011 12:58 pm reply

Cảm ơn bạn, Tôi tên Trần Quốc Dũng, 50 tuổi (Nhâm Dần), có 1 thời là sỹ quan QĐNDVN, bây giờ là phó thường dân, viết lách lăng nhăng sống qua ngày bạn à.Thân!

kim.ltkn at 05/17/2011 10:45 am comment

cháu(c) vô tình ghé thăm blog của chú thôi ! c k biết nói sao nhưng có thể nói trước đây c k thích “lính”, chỉ nghe tới chữ lính thôi là c bực mình rồi, nhưng đó là quá khứ, rồi có 1 ng nói với c rằng: ” tất cả những ng lính đều đáng được tôn trọng và tự hào dù họ là lính của VNCH hay VNXHCN bởi vì họ đã bỏ xương máu để có được nước Việt Nam của ngày hôm nay!” rất cám ơn chú vì điều đó!    cháu gửi chú bài hát này c k biết chú đã nghe chưa nữa? nếu chú rảnh rổi thì nghe thử nhé http://www.youtube.com/watch?v=WQC6PTipqfw&feature=related   đây là bài “chiều qua phà Hậu Giang” của nhạc sỹ Trịnh Lâm Ngân.  c rất vui vì gặp blog của chú hôm nay!

Trăng

Doanh trại nồng say giấc nửa đêm
Có nàng trăng về đến bên thềm
Trăng nhè nhẹ đi qua vách nứa
Thẹn thùng nhìn giá súng lặng yên
Lính ngủ hết trăng buồn nên dỗi
Chẳng thèm vui trăng bỏ đi rồi
Thấy anh lính một mình phiên gác

Trăng hết buồn đến gác bên anh

Hai sắc hoa màu tím

Em lên rừng hái một nhành sim
Lại da diết nhớ hoa bàng  vuông tím trắng
Nơi đảo xa anh ơi có biết
Xa rất xa hai màu tím đợi chờ

Anh mang về hoa tím trắng lung linh
Em sẽ để cạnh hoa sim của núi
Ngoài biển xa những đảo chìm đảo nỗi
Sóng chập chùng như nỗi nhớ trong nhau

Tím đợi chờ mong nhớ tình anh
Trắng đơn sơ muối đậm vai áo bạc
Em nhớ mãi hoa bàng vuông anh tặng
Đêm tự tình nỗi nhớ Trường sa

Hoa đại ngàn, hoa biển đảo trong tay
Đợi chờ nhau hai sắc hoa màu tím
Nỗi khắc khoải khi rừng nhớ biển
Như sim rừng nhớ mãi bàng vuông.