Nhớ….

Cuộc chiến đã đi qua
Nhiều người còn ở lại
Đồng đội tôi đổi màu xanh mái tóc
Để cánh rừng biên giới thêm xanh
Nắng cháy da
Sao nhớ quá mùa khô rừng khộp
Xanh một khỏang trời
Áo biên phòng đẫm ướt mồ hôi
Đồng đội ơi
Cứ  bình yên ngủ nhé
Chẳng còn kẻ thù nào
Quấy rầy giấc ngủ các anh đâu…

Nhớ miền quê xa

 

Chiều qua nhận cánh thư xa
Bâng khuâng trổi dậy trong lòng xôn xao
Đã từng quen với gian lao
Nay dần quen với tháng ngày xa nhau
Vẫn thường nhớ khỏang trời sau
Nhớ sao nhớ lắm cái thời se duyên
Nhớ miền quê nhỏ cao nguyên
Cũng mang hương sắc núi rừng như đây
Nhiều khi nỗi nhớ vơi đầy
Nhớ lên dốc núi, nhớ về nương xanh
Nhớ về xóm nhỏ nhà tranh
Nhớ đàn em nhỏ hát đùa vui chơi
Nhớ xưa đã có một thời
Lên nương phát rẫy nơi miền quê xa
Đã làm quen với người ta
Cô hàng xóm ở cạnh nhà đấy thôi
Thóăt qua đã mấy năm rồi
Dù xa mấy nữa vẫn còn yêu nhau
Chưa lời hẹn ước mai sau
Nhưng tình duyên ấy đâu hề phôi phai
Anh mang khẩu súng trên vai
Dọc ngang đi  hết khỏang trời ba biên
Còn em nơi ấy dịu hiền
Miệt mài năm tháng đôi mùa lúa khoai
Nơi đây anh vẫn nhớ hòai
Vùng cao nơi ấy anh thường nhớ mong
Cùng mang nỗi nhớ trong lòng
Nói sao hềt được duyên tình đôi ta
Dần theo năm tháng sẽ già
Nhưng tình vẫn trẻ như vừa quen nhau

Thơ tình Quốc Dũng

Thảo nguyên xanh

Thảo nguyên xanh mênh mông
Ta ước mình
Thành một gã chăn bò du mục
Thấp thoáng dáng hoa
Giữa rừng xa biên giới
Đồi sim tím bâng khuâng
Đọng lại nụ cười nàng sơn nữ
Giọng họa my vút cao
Vỡ òa nỗi nhớ trong lòng người lính
Áo hoa xinh bên áo lính biên thùy
Em có ở lại cùng ta
Dựng lều bên dòng suối Ô pôn
Cùng hát khúc du ca
Ở một nơi
Từng có một thời bão lửa
Chinh chiến qua rồi
Khúc tình ca bên dòng Ô pôn ngân vang.

Ps:/ Viết tặng ca sỹ Thanh Quý BĐBP tỉnh Đăk nông.

Đò đã sang bờ

 

Có người không thèm nói tên sông
Dù tôi đã rất nhiều lần gạn hỏi
Ơ lạ nhỉ ? vì sao em không nói
Con sông này có phải của riêng ai

Không riêng … mà em chẳng nói đâu
Ai bảo anh trêu hoài, em mắc cỡ
Em nói rồi chắc gì anh đã nhớ
Chỉ một lần qua, cứ hỏi tên sông

Hỏi một lần thôi… có nói không ?
Cô không nói tôi giận nhiều lắm đó
Cô bé cười đồng tiền in lúm nhỏ
Cớ sao anh chẳng hỏi tên người .

Một phút đợi đò nào  để làm quen
Cô chẳng hiểu giùm tôi … người lính
Dòng sông đó trôi lặng yên trầm tĩnh
Mới thóang nhìn nào đã hiểu gì đâu

524152_786516198074749_471392718256964026_n Đò đã sang rồi, tôi phải đi thôi
Ghét cô ghê… cứ cười hoài chẳng nói
Tôi vội đi dẫu lòng còn nán lại
Đò sang bờ… cô bé ngóng trông theo

Và dòng sông vẫn thế, nước trong veo
Như màu mắt đã làm tôi …ngơ ngác.

Thơ tình Quốc Dũng

Ps:/ Về thăm lại miền Trung, nhớ da diết những dòng sông.Sau 28 năm thực sự đã quên mất tên rồi,nếu tôi quay lại để hỏi,em có còn nơi bến ấy? Con đò xưa có còn không hay đã trôi về một nơi xa lăng lắc… một nơi còn xa hơn nỗi nhớ.

Những con tàu mang số hiệu Việt Nam

Những con tàu không số năm xưa
Khi ra đi không hẹn ngày trở lại
Những Yết Kiêu bỏ mình trên biển
Cho đôi bờ thôi hết phân ly

Người còn sống giờ da mồi tóc bạc
Nhắc chuyện năm xưa ký ức hào hùng
Nhiều con tàu nằm lại biển xa
Có những chiến binh giờ không còn tung tích

Những con tàu không số ra đi
Chỉ có lòng tin là hoa tiêu dẫn lối
Tàu ra khơi nối đôi bờ Nam – Bắc
Cho hai miền chung một bờ vui

Đã nhiều năm đất nước yên bình
Biển của ta giờ đây bão tố
Bảo vệ chủ quyền tàu của ta có số
Những con tàu mang số hiệu Việt Nam.

Quốc Dũng

Hành quân trên rừng khộp

Tôi đi qua những cánh rừng lộng gió
Rừng khộp già bát ngát mênh mông
Những đòan quân đi trên đất bạn
Dấu giày in trên đất nước Ăng-ko

Chúng tôi vượt qua dòng Srepôk
Bờ cát dài in dấu quân đi
Những bờ tre rất giống ở quê hương
Cũng rất xanh và mang hình ngọn tháp

Giày bung đế vượt qua con suối cạn
Cát lùa vào nóng bỏng bàn chân
Từng vai áo mồ hôi bạc trắng
Chặng đường dài cơn khát khô môi

Về đây giúp bạn đuổi tàn quân
Những cánh quân tỏa về các hướng
Tôi đi giữa núi rừng trùng điệp
Thấy xuân về trên đất Ăng-ko.

Quốc Dũng

Dĩ vãng

Ngày trôi qua bình thường trong thầm lặng
Thời gian hằn lên trán nét mờ nhăn
Một cung nhạc buồn, vài đoạn thơ văn
Sao nhiều lúc làm xôn xao ký ức

Dĩ vãng – mái trường xưa… nơi ấy
Những tháng ngày làm bạn với văn chương
Buổi học tan có cô bạn chung đường
Lúc chia tay ngập ngừng thơ gửi tặng

Rồi vào lính mái trường xưa xa lắm
Vẫn thế thôi rất đẹp buổi tan trường
Cô bạn năm nào vẫn thích văn chương
Thời gian qua nay thành cô giáo trẻ

Ngôi trường ấy từ lâu tôi vẫn nhắc
Để nhớ về thưở mới biết yêu thương
Dù giờ đây đã hết tuổi đến trường
Chỉ còn chút tàn phai theo năm tháng.

Hôm ấy, bây giờ

Lúc tôi nhập ngũ em còn nhỏ
Tóc mới ngang vai chẳng mấy dài
Giờ trong đôi mắt người con gái
Đã có bâng khuâng một nét nhìn.

Cất đáy ba lô một tấm hình
Nên khi về phép thoáng ngạc nhiên
Nhớ em ngồi khóc lần đưa tiễn
Hôm ấy, bây giờ đâu đã xa.

Ba năm nhận được phép thăm nhà
Dáng em vừa thoáng nhận chưa ra
Tóc em dài quá mùi hương sả
Áo bà ba trắng thắm hương quê.

Chẳng nói điều chi e ấp chăng?
Không đâu vội lắm chút duyên lành
Mai lên điểm tựa nhìn nhân ảnh
Sẽ nhận ra là ta đã thương…

Những Cánh Thư

Chiến dịch dài biên giới xa xôi
Mong thư em sau từng trận đánh
Giữa cơn khát mùa khô rừng khộp
Mơ mắt em màu nước trong veo

Mấy năm rồi nỗi nhớ mang theo
Có  những lúc nhớ thành cơn khát
Nhớ em như chưa từng được nhớ
Trưa mùa hè chợt khát dòng sông

Thư gửi về em nhận được không?
Mong tin em tháng ngày xa quá
Chắc em giận vì anh hẹn mãi
Chả lẽ vô tình chẳng biết cho anh

Mong thư em dù thư trách móc
Em hiểu gì… người lính biên cương
Tình chỉ biết gửi vào trang giấy
Đợi chờ từng cánh nhỏ thư xa

Thư của em đóng thành tập nhỏ
Tôi dành riêng một góc ba lô
Tình em đấy theo tôi năm tháng
Nỗi nhớ dài,tập giấy dày thêm

Nỗi nhớ ấy đầy hơn theo chân bước
Vẫn mong thư sau đợt  hành quân
Những vui buồn cùng với  gian truân
Tôi viết lại gửi về em nơi ấy…

Mondulkiri mùa khô….

Quay tơ

Cơn mưa ập đến bất ngờ
Vì mưa nên vẫn đứng chờ em thôi
Nào hay em đã đi rồi
Đi qua xóm nhỏ em về nương dâu
Chờ em để nói một câu
Cớ sao em vội, xa càng thêm xa
Mong em chờ mãi – hay là
Vì mưa em phải ở nhà xe tơ
Trong mưa tiếng lụa xe đều
Nơi đây mưa vẫn rơi đều xa quay
Mong em nhưng chẳng gặp ngay
Anh về lại nhớ em ngồi quay tơ
Yêu em tự thuở bao giờ
Mà chưa nói được …
Nên tình bâng khuâng